Giao dịch

Lệnh đầu tiên

Khoảng thời gian tôi bắt đầu “lên sàn” cũng là lúc mà thị trường chứng khoán Việt Nam tăng vùn vụt với tốc độ chóng mặt, hầu như ngày nào bảng giá cũng toàn xanh lá và tím (xanh lá là giá cổ phiếu tăng, tím là giá tăng kịch trần), thật là thiên thời địa lợi. Cổ phiếu đầu tiên tôi chọn đánh vào là SHS của công ty chứng khoán thuộc ngân hàng SHB. Theo như tôi nhớ không nhầm thì tôi đặt 400 cổ phiếu, ngày đầu tiên sau mua giá cổ phiếu giảm, ngày thứ hai vẫn giảm, tôi bắt đầu toát mồ hôi, nghĩ mỗi sáng thức dậy có tin nhắn từ FPTS báo là biết hôm nay chưa làm gì đã mất tiền rồi. Nhưng bình tĩnh, dù thế nào thì do T+4 (lúc đó chưa chuyển sang T+3) nên giờ có muốn bán cũng chả bán được ngay, tôi trấn tĩnh. Sang ngày thứ ba, cổ phiếu tăng trần, và cứ tăng kịch trần liên tiếp 3 ngày sau đó, tôi lời gần 30% trên lượng tiền đầu tư. Như vậy là cổ phiếu tôi mua tăng trần đã 4 phiên liên tiếp tôi quyết định bán ra chứ không tham thêm nữa.

 

Tại sao tôi lại bán ra khi cổ phiếu đang tăng trần rất “đẹp”?. Do tôi hiểu rằng ngoài yếu tố giá tăng do thị trường, một số cổ phiếu vào thời điểm đó bị thao túng giá mà một khi cổ phiếu bị thao túng giá thì sẽ không dại thao túng đến mức tăng trần 5 phiên liền vì nếu thế sẽ buộc phải giải trình về lý do cổ phiếu tăng giá, như vậy sẽ phiền phức nên các tay chơi sẽ không để điều đó xảy ra. Và đúng như tôi dự đoán, ngay sau khi tôi bán ra, nhiều phiên liên tiếp sau đó giá SHS giảm về dưới cả mức giá lúc đầu tôi mua vào. Dĩ nhiên yếu tố SHS thời điểm đó bị làm giá tôi không dám đảm bảo nhưng về cơ bản lệnh giao dịch đầu tiên cho tôi một bài học đó là PHẢI BIẾT ĐIỂM DỪNG nếu như muốn sống sót ở thị trường này. Điều này vẫn theo tôi trong mọi quyết định đầu tư cho đến tận bây giờ.

Tôi không dám nói mình là người quyết đoán

Tính cho đến giờ tôi đã đầu tư khá nhiều mã, đa số các mã tôi đều nhớ như in “tính cách” của nó và nó làm tôi lời lỗ ra sao. Nhưng có một mã mà tôi không mua nhưng vẫn nhớ mặt đó là TAC của công ty dầu thực vật Tường An. Mã này có thị giá khá cao, hồi đó có lúc lên trên 60.000 đ thì phải, có những giai đoạn tăng trần 6-7 phiên liền , khỏi nói cũng đủ thấy nếu mua thì lợi nhuận khủng đến cỡ nào (50% trong hơn 1 tuần, đầu tư gì mà lãi nhanh được như thế), dù vậy nhưng ngày nào tôi cũng xem giá cổ phiếu đó và không ngày nào tôi đặt lệnh mua. Vì hai lý do, thứ nhất là mặc dù tăng trần liên tục nhưng thanh khoản cực thấp, khối lượng giao dịch mỗi phiên chỉ vài trăm cổ phiếu, điều này dẫn đến nghi ngờ về làm giá cổ phiếu khi xuất hiện các trùm tung hứng cổ phiếu để đẩy giá lên cao, thứ hai là do nghi án về mua bán sát nhập giữa Masan và TAC nên giá cổ phiếu mới tăng như vậy. Chính vì hai lý do trên mà dạng ít tiền, ít thông tin như tôi không dám liều. Chứng kiến TAC tăng từ 20.000 đ lên 60.000 đ trong có vài tháng, cũng tiếc vì đứng ngoài cuộc chơi nhưng nó khiến tôi hiểu rằng không phải chỗ nào “ngon” là cũng có thể đâm đầu vào, đôi khi “hèn” một chút mà an toàn còn hơn vì tham lam mà liều lĩnh để rồi bị người ta giật dây cho để mà mất mạng.

Tôi vẫn là một tay chơi nghiệp dư

Do không được học hành nên tôi luôn cố gắng thuộc lòng những nguyên tắc đầu tư bất di bất dịch như KHÔNG ĐƯỢC QUÁ THAM LAM mà PHẢI BIẾT ĐIỂM DỪNG, KHÔNG PHẢI CHỖ NÀO NGON LÀ CŨNG NHÀY VÀO XƠ MÚI VÀ KHÔNG BAO GIỜ BỎ HẾT TRỨNG VÀO MỘT GIỎ.

 

Nguyên tắc cuối cùng mà tôi vừa nêu ra là Không bao giờ bỏ hết trứng vào một giỏ chính là một trong những nguyên tắc giúp tôi bảo toàn nguồn vốn dù thị trường sóng gió vô cùng trong năm vừa qua. Có những thời điểm trong danh mục đầu tư của tôi chỉ gồm 2 cổ phiếu, một tăng 30%, cái còn lại giảm 30%, nhìn chung tôi không mất gì J

Tóm lại dù đã nhiều cố gắng nhưng thú thực tôi hiểu nếu muốn thực sự thành công ở một lĩnh vực, ta phải dồn nhiều sức lực cho nó, còn đối với tôi, với chút kiến thức tự học sơ sài vô cũng ít ỏi, tôi vẫn trụ được lại với thị trường chưa thực sự minh bạch này cho đến tận bây giờ với mức lỗ chỉ 10% trên tổng số vốn đầu tư ban đầu đối với bản thân tôi đã là một sự thành công lớn.

Có thể tôi không thành công về mặt “thương mại” nhưng trên một bình diện nào đó tôi nghĩ mình đã thành công. Ví dụ như nếu như không có áp lực kiếm tiền - mất tiền làm sao tôi có thể ham đọc tin tức kinh tế như thế, từ hồi đầu tư CK, tôi đọc tin kinh tế hàng ngày, xemTV thay vì kênh du lịch thì chuyển sang kênh tài chính, giờ thành một thói quen khó bỏ. Đa phần các tên tuổi của nền kinh tế VN đều nắm được cả, các vấn đề kinh tế vi mô, vĩ mô cũng nắm được kha khá. Nói thật nếu không vì áp lực của lời lỗ chả bao giờ tôi chăm đọc báo được như thế.

Ngoài ra các quyết định đặt lệnh mua/bán cũng giúp tôi rèn chút bản lĩnh, nó giúp tôi quyết đoán hơn và học cách tỉnh táo trước các cơ hội trên thương trường.

Kỳ cuối: Ở đời không có con đường cùng