Tôi cảm thấy nặng lòng vô cùng khi đọc được tâm trạng của chị Lê Thúy Hạnh trên facebook như sau
Những ngày qua, tôi đã tự ngồi khóc một mình nhiều lần. Tôi khóc không chỉ vì nỗi thương tiếc người anh Hùng dân tộc đã ra đi mà vì những người đang sống xung quanh mình. Một dân tộc đổi lấy bao nhiêu năm chiến tranh, bao nhiêu dòng sông máu, bao đau thương, bao hy sinh ...để đổi lấy điều gì? Khi hiện tại, giáo dục và khoa học không phát triển, sự ngu dân và tha hóa ở khắp mọi nơi. 
Tôi là một người trẻ. Tôi ngưỡng mộ tài đức của Đại Tướng. Nhưng điều tôi quan tâm hơn là một quốc gia sẽ trả ơn cho Người Tài đức như thế nào? Tôi đã buồn một cách khó giải tỏa cả ngày hôm nay khi tôi nghĩ đến cảnh Đại Tướng sống những tháng năm đơn độc sau nhiều chiến thắng oanh liệt. Câu chuyện làm tôi sẽ ám ảnh suốt cuộc đời về Đại tướng mà tôi nghe hôm nay là về chiếc nồi đen ngòm và méo mó được dùng để nấu ăn hằng ngày. Tôi hiểu Người không chỉ Tài Đức vẹn toàn mà còn là một người Nhẫn nhục đến mức tột cùng. Tôi trân trọng Người bao nhiêu thì thương dân tộc bấy nhiêu. Tôi hỏi " Sao việc trả ơn cho Người cống hiến cho dân tộc lại khó đến như vậy?" Điều gì đang nằm sau các câu chuyện oan ức của Nguyễn Trãi? của những nghệ sỹ " Nhân văn giai phẩm? Bác Võ Nguyên Giáp làm Chủ tịch Ủy ban quốc gia dân số và sinh đẻ có kế hoạch năm 1983? Hãy giải thoát!




Và tôi bắt đầu tự nhớ  lại những suy nghĩ và trăn trở của mình cách đây nhiều năm.
Tôi biết Đại tướng đã kết thúc sự nghiệp quân sự lẫy lừng của mình trên vị trí của Ủy ban kế hoạch hóa gia đình gì đó và tôi vẫn còn nhớ điều đó và để ý xem trên VTV khi đọc tiểu sử của Đại tướng có nhắc đến chi tiết này không nhưng cũng nực cười, tuyệt nhiên không, người ta không dám nhắc đến điều đó.
Không như nhiều người tỏ ra căm phẫn, bản thân tôi thấy chuyện này là bình thường nếu nhìn lại lịch sử.
Cách đây nhiều năm, tôi, khi còn là một thiếu niên còn thơ dại khi xem Lữ Hậu “xử” Hàn Tín – khai quốc công thần của triều Hán (Trung Quốc) vì sợ quyền lực của một Đại tướng quân như ông có thể trở thành mối hiểm họa đe dọa ngai vàng của Hán Cao Tổ chồng bà ta, tôi đã cảm thấy trên vũ đài chính trị, không có chỗ cho tình người. Và tôi đặc biệt nhớ câu kết của bộ phim đó, khi mà Hàn Tín chết, Hán Cao Tổ trở về cung, biết chuyện, ông vừa mừng vừa thương. Thương vì mất đi người đã cùng vào sinh ra tử, cùng mình xây dựng nên đại nghiệp, mừng vì, dù Hàn Tín có hay không có dã tâm nhưng một khi ông ta chết rồi, sẽ không còn ai có thể đe dọa đến quyền lực của Hán Cao Tổ nữa. Mất đi một người đồng chí mà ông ta mừng, ôi bậc anh hùng khai quốc cũng chỉ có đến thế thôi sao. Ở tuổi 15, tôi thực sự đã cảm thấy cực kỳ ám ảnh với câu chuyện này.
Sau này tôi được biết sau khởi nghĩa Lam Sơn, cũng có những “cuộc thanh trừng nội bộ”, từ đó thành thật mà nói, tôi nghe tên Lê Lợi thì biết vậy chứ cũng không bao giờ có ý ngợi ca nữa.
Thế nên câu chuyện Tướng Giáp làm ở Ủy ban kế hoạch hóa gia đình năm 1983 gì đó trong những năm trước khi nghỉ hưu cũng không khiến tôi cảm thấy có gì là quá quắt, mà ngược lại tôi hiểu, sự đời nó là như thế, chính trị nó phải là như vậy.
Trong câu nói của chị Hạnh có nhắc đến chữ “Nhẫn nhục”, đây cũng là điều tôi muốn nói. Giữa Hàn Tín, Nguyễn Trãi và Đại tướng Võ Nguyên Giáp có điểm gì giống, điểm gì khác .
Cả ba đều là người phò tá người khác giành nghiệp lớn, đánh đuổi ngoại xâm, khai quốc. Cả ba đều là những thiên tài quân sự, trí dũng song toàn nhưng lại kết thúc cuộc đời theo những cách khác nhau.
Hàn Tín thì bị Lữ Hậu lừa vào cung, âm thầm xử chết dù trước đó đã nhận lệnh đi làm Hầu vương biệt xứ.
Nguyễn Trãi thì vướng vào một án oan không những mất mạng mà còn bị tru di. Thật không thể nào tàn nhẫn hơn.
Võ Nguyên Giáp thì sao? Khi rời khỏi chức Bộ trưởng bộ Quốc Phòng – chiếc ghế quyền lực có thể hô mưa gọi gió, ông làm ở Ủy ban kế hoạch hóa gia đình và mất sau đó tròn 30 năm. Ngày ông ra đi, hàng vạn người dân Việt Nam hàng ngày đội nắng, xếp hàng dài cả cây số để chào tạm biệt ông.
Tôi biết Hàn Tín và Nguyễn Trãi đều là những bậc đại anh hùng, không ai trong số họ có dã tâm phản trắc nhưng kết cục lại quá bi thảm. Phải chăng do họ không biết đề phòng hay phải chăng người xưa đã quá cao tay.


Tôi không thấu hiểu nhiều về lịch sử để mà nhận xét này nọ, nhưng đôi khi tôi vẫn tự hỏi mình, nếu như ngày đó Tướng Giáp không biết nhẫn nhục thì điều gì sẽ xảy ra, người ta sẽ làm gì ông và liệu người Việt Nam có thể đến tạm biệt người anh hùng trong lòng mình như thế này không. Sẽ có thể lại có một Hàn Tín, một Nguyễn Trãi nữa lắm chứ nếu như ngày đó Đại tướng Võ Nguyên Giáp không biết “nhẫn nhục”.
Có thể câu chuyện nào đó về chiếc nồi méo mó hay những năm tháng cuối cô độc sẽ làm cho ta rơi lệ nhưng đừng khóc nhé, hãy đưa tiễn Người như đưa tiễn một chiến binh hết lòng tận tụy và phụng sự đất nước. Người luôn ghi lòng tạc dạ lời dạy của Bác Hồ là “Dĩ công vi thượng” (hết lòng vì nhân dân) cho dù người ta đối xử với ông bất công ra sao.
Cuộc đời vốn khắc nghiệt, sự khác nhau giữa người bình thường và những vị anh hùng là ở những chiến công hiển hách còn sự khác nhau giữa những vị anh hùng với những bậc đại anh hùng đó chính là sự trung chinh, là tâm hồn trong sáng, cao thượng dù cho có bị bùn nhơ có nhem nhuốc vấn bẩy lên người.
Đừng rơi nước mắt vì nghĩ rằng con người ấy đáng thương, không hề đáng thương chút nào. Vì chỉ có bậc đại anh hùng mới có thể chọn cho mình một cách sống nhẫn nhục mà vẫn hiên ngang và đầy khí phách như thế.
Và ngày hôm nay, khi cả dân tộc thương tiếc chào tạm biệt Người, tiếng khóc của họ chính là nốt nhạc cuối cùng giúp kết lại khúc ca bi tráng về cuộc đời vị Đại tướng huyền thoại. Nước mắt của nhân dân chính là câu trả lời của lịch sử về Người…