Gửi bác!

Bác đã từng nói “Tôi còn sống ngày nào còn vì đất nước ngày đó”
Vậy bác có thể nói cho cháu biết “Đất nước” là gì không?

Đối với cháu khái niệm hai từ ĐẤT NƯỚC cứ thay đổi dần theo thời gian. Khái niệm đó thật bao la, vĩ đại khi cháu còn là một đứa trẻ, nó trở nên cháy đỏ hừng hực khi cháu bước vào tuổi mười tám và nhỏ lại, nhạt nhòa dần đi khi bước sang tuổi đôi mươi và đến bây giờ, cháu thực sự không còn định nghĩa được ĐẤT NƯỚC là gì nữa.

Cháu tự hỏi, phải chăng khái niệm ĐẤT NƯỚC là một khái niệm chỉ có trong sách vở, thi ca và những thước phim tài liệu hoen ố màu thời gian. ĐẤT NƯỚC chỉ đẹp trong mưa bom bão đạn và ĐẤT NƯỚC chỉ đẹp khi chúng ta mất nước.
Lòng yêu nước là tình yêu những gì thân thuộc nhất xung quanh mình, yêu những mái nhà, những cành cây ngọn cỏ đã gắn bó với cuộc đời mỗi con người từ lúc được sinh ra, lớn lên và tới khi chết đi.  Nếu những mái nhà đẹp, cành cây đẹp, ngọn cỏ đẹp thì yêu dễ lắm nhưng khi không được như thế thì sao.

Có thể yêu nước được hay không khi ngày ngày ra đường cháu bị  những người nhân danh đất nước lấy cớ cướp bóc với những biên lai nộp phạt ma quỷ mà không chút xấu hổ ?
Có thể yêu nước được không khi mà đồng bào cháu bị những người nhân danh đất nước trắng trợn cướp đi mảnh đất mà họ nhiều đời sinh sống, mưu sinh ?
Có thể yêu nước được không khi mà đồng bào cháu, những người mang bệnh tật, đớn đau trong người luôn phải nghĩ cách nhét phong bì để đổi lấy sự sống ?
Và biết yêu nước thế nào khi mà không thể đếm hết những người nhân danh đất nước bằng nhiều cách đã và đang đặt biên giới cả cứng lẫn mềm của quốc gia vào tay kẻ của những kẻ ngoại bang ?
Bác ơi, cháu có thể yêu nước được nữa không …



Cách đây hai năm, trong đợt tình nguyện mùa hè xanh về một xã miền núi ở Phú Thọ, khi vẽ lên hình chữ S của đất nước với quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa lên bảng cháu đã hỏi các em nhỏ:
“Nếu có chiến tranh, các em có đi chiến đấu không?”
Và hoàn toàn bất ngờ, từ các em nhỏ nhất 6 tuổi cho đến lớn nhất 14 tuổi, từ các em trai đến các em gái đều đồng thanh trả lời không chút đắn đo như thể câu trả lời ấy đã ở sẵn trong tâm thức các em vậy:
“Có ạ”
Nhưng bỗng có một em trai nhỏ giơ tay hỏi cháu:
“ Nhưng không biết người ta có cần mình không ạ?”
Đó cũng là những câu nói ám ảnh cháu đến tận bây giờ.




Viết đến đây cháu chợt nhớ đến
Có một ông giáo đã bị kỳ thị, hắt hủi chỉ vì dám đấu tranh, vạch mặt những kẻ đã làm vấy bẩn những kỳ thi chỉ để đổi lấy thành tích. Chắc chắn trong căn nhà chật chội, nghèo nàn, cô độc, sẽ rất nhiều lúc ông giáo tự hỏi, mình làm vậy để làm gì, mình có cần phải làm như vậy không?
Có một gia đình nông dân đã phải chịu cảnh lao tù vì phản kháng lại những tên cướp ngày. Chắc chắn sau song sắt nhà tù nơi mà tự do bị giam cầm, người nông dân một phút bốc đồng nông nổi đã nhiều lần tự hỏi, ai là người lắng nghe mình, mình có cần phải làm như vậy không?
Có những trí thức đã bị xóa tên khỏi danh sách tự ứng cử vào Quốc hội vì đủ những lý do nực cười. Chắc chắn khi quay trở về với công việc và cuộc sống thường dân của mình, những trí thức kia cũng sẽ tự hỏi bản thân, chính trường có phải dành cho mình không, mình có cần phải làm như vậy không?
Và vẫn còn có rất nhiều những con người vẫn đang ngày đêm tự hỏi “Thực sự thì đất nước mình có cần đến mình không?”

ĐẤT NƯỚC trong thời chiến có lẽ để định nghĩa sẽ dễ hơn trong thời bình rất nhiều và lòng yêu nước cũng vậy.
ĐẤT NƯỚC ngày đó là một mái nhà chung của tất cả mọi người, không thống nhất được đất nước thì sẽ không ai có nhà hết. Lòng yêu nước là xông ra tiền tuyến, là hi sinh, lớp người này ngã xuống sẽ có lớp người khác đứng lên, là không bao giờ phải tự hỏi “Mình có cần phải làm như thế không?”
Nhưng nay khác rồi,
ĐẤT NƯỚC cũng giống như TRỜI, mà “trời là của tất cả nhưng cũng chả là của ai” như anh Chí Phèo anh ấy đã từng nói. Giờ đây ai cũng có nhà, nhà ai người ấy lo, cửa nhà ai người đó đóng.
Và lòng yêu nước cũng vậy, thật khó để có thể vô điều kiện như xưa, “Mình có cần phải làm như thế không?”, trước khi lo cho ngôi nhà chung nào đó, mình dĩ nhiên phải bảo vệ nhà của mình trước đã. Vô tư đến mấy cũng nên tự hỏi mình điều đó nếu không muốn bị cô lập, hắt hủi như ông giáo kia, để không bị cầm tù như những người nông dân nọ hay để không bị bẽ bàng như những con người nuôi giấc mơ thổi luồng gió mới cho hệ thống chính trị kia.



Với những điều mắt thấy tai nghe quanh mình cùng với quá nhiều những câu hỏi “Mình có cần phải làm như thế không?” đã khiến khái niệm ĐẤT NƯỚC trong cháu cứ ngày một trở nên nhạt nhòa. Cháu giống như cô cậu bé nào đó trong câu chuyện bọn cháu vẫn nghe khi còn niên thiếu rằng khi còn nhỏ thì con người thường mơ thay đổi thế giới, lớn lên một chút thì chỉ mong thay đổi đất nước mình thôi, rồi ước mơ cứ nhỏ dần và cuối cùng họ chỉ còn biết mơ cho cuộc đời của chính bản thân họ. Giấc mơ vĩ đại ngày nào cứ dần bé lại, cuộc đời trở nên chật chội hơn và cũng ích kỷ hơn với quá nhiều những câu hỏi“Mình có cần phải làm như thế không?”.

Hôm nay bác sẽ tới gặp Bác Hồ, bác hãy nhắn với Người rằng, chúng cháu ngày hôm nay có thể không thuộc lòng được định nghĩa thế nào là ĐẤT NƯỚC nhưng có một điều chắc chắn rằng hai tiếng thiêng liêng đó, ĐẤT NƯỚC sẽ luôn ngự trị trong trái tim chúng cháu.

Vĩnh biệt bác!
Cháu của bác