Tôi không biết Sài Gòn có phải là một nơi nên thơ để có thể sáng tác hay không nhưng không hiểu sao tất cả những bức vẽ của tôi ở đây đều vẽ về những khung cảnh miền Bắc. Là khu nhà sau bờ sông nhà tôi - nơi vốn từ lâu đã đi vào những bức tranh của bao thế hệ họa sĩ đất cảng như một nguồn cảm hứng bất tận. Là những con phố, gốc cây của Hà Nội - thành phố tự sự, nơi tôi đã sống suốt thời sinh viên, nơi mà chỉ cần một cành cây, một cơn gió cũng tự biết cách kể những câu chuyện của riêng nó.
      Thực sự thì tôi vốn không vẽ những gì mình nhìn thấy, bởi những khung cảnh ấy đã khuất xa khỏi tầm mắt tôi nghìn trùng. Tôi chỉ vẽ lại những gì mình cảm thấy bằng nỗi nhớ và những hình dung dội về từ ký ức mà thôi.
      Xa quá rồi, không biết bao giờ mùa đông mới lại quay trở lại ???






Đọc thêm